Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015

TRONG MƠ HỒ VỊ ĐẮNG- Thơ Đặng Mỷ Duyên


Bởi mùa thu mỏng manh và buồn

Nên nụ hôn mùa thu cũng nhẹ như chiếc lá nghiêng xuống phố
Trong trùng vây của lũ tình cựa mình thức dậy
Mơ hồ một chớp mi...

Chén rượu đêm một mình không nghe nồng cay

Đắng nghét vị xuyên tâm liên
Hớp từng ngụm từng ngụm tẩm cho môi mình cũng đắng.
Sớm mai ra ngó đời trong như nắng
Như những ngày trời đất chớm vào thu.

Em ở rất xa gửi một hơi thở thật gần

Qua sóng.
Nói sáng nay mùa thu rất... nóng.

Ta mỉm cười trong vô thức

Gõ một nụ hôn tròn kính gửi mùa thu.

ĐẶNG MỸ DUYÊN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Thơ Mời Họa : TIỀN VÀ SỨC KHỎE

  TIỀN VÀ SỨC KHỎE. Một đời vất vả bước bôn ba  Dành dụm phòng xa lúc tuổi già  Những tưởng về chiều vui hưởng thụ  Nào ngờ tới xế mệt nhoài...