Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

CHIẾC LÁ RƠI - Hồ Nguyễn

 
CHIẾC LÁ RƠI
Ôi chiếc lá xin hãy đng rơi rng,
Đng đánh tan ánh trăng sáng mông lung.
Đ không gian yên lng mãi vô cùng,
Cho cuc sng không dng dưng khuy đng.
 
Bu tri cao xa khơi tng mây rng,
Đám côn trùng trên mt đt nhìn trông.
Hn ngn ngơ đón ánh sáng tơ hng,
Nuôi ngun sng đưa đôi tay ngóng đi.
 
Mùa xuân xưa vi vi,
Ch ai mãi không thôi,
Thc tho lòng trông đi,
Sao ai mãi xa vi!
 
Vt nng thưa,
Hn đu đưa.
Ai rng đó,
Em v chưa?
…. Mưa!
                                        HỒ NGUYỄN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...