Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

Ngày Trở Về,Ông Giáo Già và Nỗi Cô Đơn


Ngày Trở Về ,Ông Giáo Già , Và Nỗi Cô Đơn
PKT 06/03/2015

Từ nhỏ ,xa nhà ,nay trở lại .
Giọng quê không đổi ,mặt già thôi .
Trẻ con chào đón ,tưởng ngườI lạ,
Cười hỏi cụ ở đâu đến chơi .

Bỏ làng , bỏ nước từ ngày ấy ,
Dâu bể đổi thay đã mấy mùa .
Trước ngõ, hồ gương thời tuổi dại ,
Gió xuân vẫn gợn sóng năm xưa .

    Nhìn trước, người xưa đâu mất cả ,
    Ngó sau , không một bóng người qua .
    Trời dài ,đất rộng vô cùng tận ,
    Lặng lẽ mình ai mắt lệ nhoà.
Chú Thích : Ngày Trở Về , Ông Giáo Già , Và Nỗi Cô Đơn được cảm tác từ bài Hồi Hương Ngẫu Thư của Hạ Tri Chương và bài Đăng U Châu Đài Ca của Trần Tử Ngang .
Hồi Hương Ngẫu Thư 
Hạ Tri Chương  (659  -  744)

Thiếu tiểu ly gia lão đại hồi
Hương âm vô cải mấn mao tồi
Nhi đồng tương kiến bất tương thức
Tiếu vấn khách tùng hà xứ lai

Ly biệt gia hương tuế nguyệt đa
Cận lai nhân sự bán tiêu ma 
Duy hữu môn tiền kính hồ thuỷ
Xuân phong bất cải cựu thờI ba

Dịch Xuôi : Hồi Hương Ngẫu Thư
PKT 06/03/2015

Xa nhà từ lúc còn nhỏ cho đến già lão, nay mới trở về
Giọng quê không đổi , chỉ có râu tóc bạc thôi
Con trẻ gặp mặt nhưng không nhận ra được
Cười hỏi ông khách từ đâu lại 

Bỏ nhà bỏ nước mà đi đã bao năm tháng 
Cho đến nay ,cảnh và người cũng đã thay đổi nhiều rồi
Duy chỉ có mặt nước hồ gương trước ngõ
Gió xuân nay vẫn không thay đổi được những làn sóng gợn xưa  
    
    Đăng U Châu Đài Ca 
Trần Tử Ngang  (651  -  702)    
    
Tiền bất kiến cổ nhân 
    Hậu bất kiến lai giả
    Niệm thiên địa chi du du
    Độc sảng nhiên nhi thế hạ

    Dịch Xuôi : Bài Ca Lên Đài U Châu
    PKT  06/03/2015

    Trước không thấy người xưa
    Sau không thấy người tới
    Ngẫm trời đất bao la vô cùng tận
    Lặng lẽ đứng khóc một mình 
       
Phụ Chú : Hồi Hương Ngẫu Thư , ở đây , được hiểu là mấy vần thơ  viết ra từ cảm xúc trong ngày trở về xứ .
Tri Khac Pham.

TRỞ LẠI TRƯỜNG XƯA

Ta muốn thời gian quay lại
Chỉ trong mùa hè này thôi
Một sáng trở về trường cũ
Dạo quanh lớp học, sân chơi

Này đây cột cờ năm ấy
Rưng rưng cánh phượng đầu mùa
Những đôi mắt tròn non dại
Học trò yêu quý ngày xưa

Người cũ chẳng còn ai cả
Bao nhiêu năm tháng đã qua
Đất trời mênh mông vô tận
Tìm đâu ? - Mắt đã hoen nhòa !...
  
                  Phương Hà

VỀ THĂM LẠI  QUÊ XƯA

Tha hương nay trở lại nhà,
Nói năng nghe được chỉ già mặt thôi !
Trẻ con kẻ đứng người ngồi,
Tưởng người xa lạ đến rồi hỏi thăm.
Ai hay làng nước mấy năm,
Tang thương thoáng chốc dâu tằm đổi thay.
Người xưa đâu tá hôm nay ?
Chẳng còn quen biết suốt ngày lặng thinh.
Trẻ con nào biết sự tình,
Người thân thất lạc... mắt mình lệ rơi !

Mai Xuân Thanh kính cảm tác
Ngày 19 tháng 08 năm 2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét