Giã Từ Côn ĐảoCôn Đảo em ơi hãy ngủ yên.Ngủ yên cho trọn kiếp ưu phiền.Thuyền ta vội vã trong đêm tối,Nhưng vẫn thương về em giữa đêm.Trăng ngả phương đoài nghiêng bóng cây.Dừa đong đưa là dáng hao gầy.Từ khi đất nước lên màu máu,Đảo nhỏ xa nghèo thêm đắng cay.Sóng bủa từ xa sóng nhấp nhô.Buồn vương tủi hận sóng xô bờ.Trào thêm bọt trắng khi tan vỡ.Gào thét bên ghềnh trăng bơ vơ.Tàu đã xa rồi Côn Sơn ơi!Bóng em vụt tắt giữa trùng khơi.Thuyền đi như thể vào vô tận.Chỉ có sao trời đưa lối thôi.Đào Văn Bình(
Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020
Giã Từ Côn Đảo - Thơ Đào văn Bình
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Kính Mời Đọc và Hoa :TIẾC THƯƠNG MỘT THUỞ - Thơ Hồ Nguyễn
TIẾC THƯƠNG MỘT THUỞ ( Song điệp thủ ngữ) Liếc liếc mi cong kéo chạnh lòng, Hừng hừng môi má luyến hoài trông. Thương thương đắm đuối...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...

Bài thơ rất hay, cảm ơn tác giả
Trả lờiXóa