Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

Giã Từ Côn Đảo - Thơ Đào văn Bình


Giã Từ Côn Đảo

Côn Đảo em ơi hãy ngủ yên.
Ngủ yên cho trọn kiếp ưu phiền.
Thuyền ta vội vã trong đêm tối,
Nhưng vẫn thương về em giữa đêm.

Trăng ngả phương đoài nghiêng bóng cây.
Dừa đong đưa là dáng hao gầy.
Từ khi đất nước lên màu máu,
Đảo nhỏ xa nghèo thêm đắng cay.

Sóng bủa từ xa sóng nhấp nhô.
Buồn vương tủi hận sóng xô bờ.
Trào thêm bọt trắng khi tan vỡ.
Gào thét bên ghềnh trăng bơ vơ.

Tàu đã xa rồi Côn Sơn ơi!
Bóng em vụt tắt giữa trùng khơi.
Thuyền đi như thể vào vô tận.
Chỉ có sao trời đưa lối thôi.
Đào Văn Bình
(

1 nhận xét:

HOÀI CẢM Thơ Mai Vân VTT và Thơ Họa

 HOÀI CẢM Nhớ thuở hoài mang chỉ bóng hình Luôn hằn sâu thẳm vóc ngà xinh Bờ thương lỡn vỡn lèn tâm khảm Sợi nhớ chênh chao quyện lấy mình B...