Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

HẠNH PHÚC VAY - Thơ Đặng Mỷ Duyên


Vay anh một gánh nghĩa tình
Một ôm yêu dấu một bình tương tư
Vay anh một khúc bơ vơ
Một dòng đau đớn một bờ gió trăng

Mười năm chẵn lẻ đếm thầm
Vay rồi phải trả, lãi ròng tính sao?
Trả bằng hương tóc chiêm bao
Trả bằng nước mắt, gầy hao xác hồn

Trả trong rời rã  thịt xương
Trả trong gió cuộn, sóng lừng, mưa rơi...
Trả trong nắng nhạt trăng côi
Trả trong đòi đoạn phận người vô danh

Thôi thì thôi nhé, phù vân
Hồng trần mấy bữa, cũng đành vậy thôi.
Lạy anh, em trả nụ cười
Vốn lời sau chót cho người. Em đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

TRẮC TRỞ VẦN -Thơ CAO MỴ NHÂN và Thơ Họa

TRẮC TRỞ VẦN Muốn nói với em một điều rất lạ Bằng chữ “ sorry “ vì quên tất cả Từ không gian đến thời khắc vừa qua Đáng tiếc, lâu rồi anh đi...