Thứ Năm, 14 tháng 3, 2019

TÔI CŨNG BIẾT- Thơ Võ Hà Thu Giang


 Có một ngày mình chân chùn gối  mỏi
 Có một ngày mình mất hẳn  tuổi thơ
 Nhường lối đi cho những lời  trăn trối
 Mắt nhìn xa vùng tăm tối ngu  ngơ

 Chim chấp cánh bỏ bầy sầu  đơn lẻ
 Một mình thôi , chờ trông bóng  thời gian
 Tay run run từng trang thơ buồn tẻ
 Một kiếp nhân sinh, một kiếp >phù tang

 Danh vọng , tình yêu , bạc tiền  , hiếu thắng
 Gom góp cho vào tro bụi vô vi
 Để một mình thôi , một mình  trống vắng
 Khung cửa cuộc đời , mấy  bước chim di ?!

 Mấy người bỏ đi, bao người  còn lại
 Tính sổ thời gian, dời bước  không gian
 Mười ngón tay thon ngày xưa mềm  mại
 Ôm lấy bờ vai một kiếp cưu  mang

 VÕ HÀ THU GIANG
> Ottawa - Canada

1 nhận xét:

CÓ KHI NÀO - Thơ nvs.Vũ Thụy

             CÓ KHI NÀO Có khi nào một mình trên bãi vắng Em thấy trời cách biển chỉ một li Dù ra khơi khoảng cách chẳng khác gì Trời v...