Thứ Năm, 14 tháng 3, 2019
TÔI CŨNG BIẾT- Thơ Võ Hà Thu Giang
Có một ngày mình chân chùn gối mỏi
Có một ngày mình mất hẳn tuổi thơ
Nhường lối đi cho những lời trăn trối
Mắt nhìn xa vùng tăm tối ngu ngơ
Chim chấp cánh bỏ bầy sầu đơn lẻ
Một mình thôi , chờ trông bóng thời gian
Tay run run từng trang thơ buồn tẻ
Một kiếp nhân sinh, một kiếp >phù tang
Danh vọng , tình yêu , bạc tiền , hiếu thắng
Gom góp cho vào tro bụi vô vi
Để một mình thôi , một mình trống vắng
Khung cửa cuộc đời , mấy bước chim di ?!
Mấy người bỏ đi, bao người còn lại
Tính sổ thời gian, dời bước không gian
Mười ngón tay thon ngày xưa mềm mại
Ôm lấy bờ vai một kiếp cưu mang
VÕ HÀ THU GIANG
> Ottawa - Canada
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa
NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
☘ Ở lứa tuổi trung học, học trò con trai ít khi ăn hàng. Tôi nhớ hình như trước cổng sau của trường Phan Thanh Giản không có nhiều hàng q...

Bài thơ rất hay và đầy cảm xúc
Trả lờiXóa