Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

FM974 :Venezuela: Một Ngày Vẫn Vậy – Người Làm Bánh Không Có Bột, Nhà Hàng Không Người Ăn, Tiệm Uốn Tóc Không Có Nước



     Radio FM974
Chuyện Thế Giới Trong Tuần
Thứ Hai 10/07/2017

     Sự khốn đốn, trong cuộc sống hàng ngày đã trở thành chuyện bình thường của người dân Venezuelan hiện tại, tình hình kinh tế và chính trị bất ổn làm cho dân chúng thường xuyên xuống đường biểu tình rần rộ, do cả hai phe, chống và ủng hộ chính quyền của tổng thống Nicola Maduro trong mấy tháng qua, đã có người chết. 

      Hơn 90 người chết, từ khi có vụ biểu tình xãy ra, bắt đầu vào mùa xuân năm nay, hôm thứ ba tuần vừa qua, một chiếc trực thăng cảnh sát đã bay lên, bắn vào trụ sở tối cao pháp viện Venezuela và cao ốc của bộ nội vụ ở thủ đô Caracas, không gây thiệt hại lớn nhưng được xem là bằng chứng cho thấy mức độ chống đối chế độ cầm quyền của Madura có phần căng thẳng hơn nữa. Chiếc trực thăng được nói là bị đánh cắp và lái bởi một viên sĩ quan cảnh sát thuộc bộ phận điều tra quốc gia tên Oscar Perez, theo như lời của chính phủ Madura loan báo. Trong khi chiếc trực thăng gầm gừ vài loạt súng và tiếng nổ lựu đạn, rồi bay đi, khuất mất đâu đó, thì trên đường phố Caracas, dân chúng vẫn tiếp tục chịu đựng khổ nạn, chật vật sống còn trước tình trạng khan hiếm thực phẩm, thuốc men và các thứ nhu yếu phẩm căn bản hàng ngày khác mà có muốn tìm cũng không tìm đâu ra được.

    Người làm bánh không có bột để làm

    Đứng trước những cái máy nướng bánh mì các loại phủ đầy bụi, lạnh tanh, bất động, Javier Domiguez, người chủ nhân trọng tuổi, lắc đầu như muốn khóc, phía sau lưng ông, hàng trăm cái kệ thường chất đầy ứ, nhưng giờ này tất cả trống trơn, không có cái bánh nào được làm ra, từ ngày nơi sản xuất bột, ngưng không còn bột để cung cấp cho tiệm của ông nữa hai tháng trước đây. Bột mà ông nhận được do chính phủ chở tới nhưng hiện tại không biết tại sao không phát cho ông như trước, ông giận dữ lớn tiếng đổ lỗi, chính quyền của Maduro đã phá hoại việc buôn bán của mình.

    Hai tháng trước đây, có 60 công nhân làm việc tại lò làm bánh này, chế biến khoảng 60 bao tải lớn bột mì (khoảng 3000 ký lô) mỗi ngày, phân nửa số công nhân đã phải nghỉ việc, phần còn lại chắc cũng cùng chung số phận nay mai, một khi tiền bạc của chủ nhân không còn đủ để kéo dài công việc của lò bánh mà Domiguez cùng một số người bạn hùn vốn nhau mở ra trong những năm 1970, tình trạng phá sản rồi phải đến và sẽ đến với người làm bánh này, người làm bánh không thể làm bánh vì không tìm đâu ra bột.

    Javier Domiguez, một lần nữa, đảo mắt nhìn chung quanh, ngao ngán lắc đầu thở dài “tất cả đã không còn gì nữa”.

    Bác sĩ không thể viết toa cho bệnh nhân vì không có thuốc

    Bác sĩ Christian Ramos, người đã hành nghề bác sĩ trong bao lâu nay, có nhiều năm kinh nghiệm, nhưng lại không chửa trị được bệnh nhân của mình chỉ vì ông cũng như người bệnh, không tìm đâu ra những thứ thuốc mà họ cần. Hầu hết các loại thuốc và dụng cụ y tế đều phải nhập cảng từ các quốc gia khác, với tình trạng ngân sách thiếu hụt, nguồn cung cấp đang cạn dần tới đáy, đôi khi vì vậy đã gây ra không biết bao nhiêu là hậu quả nghiêm trọng chết người, nói một các đơn giản, một cái bệnh thông thường có thể chửa trị được có thể sẽ trở thành bất trị vì không có loại thuốc cần có, ví dụ như thuốc sát trùng, thuốc kháng sinh...

    Cái mà ông có thể làm trong lúc này, là tìm cách trị khác theo kinh nghiệm riêng mình, tìm cách giải thích cho bệnh nhân hiểu chuyện phải và cần làm nhưng ông thể chửa lành bệnh cho họ vì không có thuốc, có đôi lúc ông đành bó tay bỏ cuộc mà lòng đau đớn.

    Tiệm uốn tóc không có nước gội đầu

    Jesus Lopez, 22 tuổi, cũng ở trong tình huống khó khăn không ít, trong việc cắt và uốn tóc cho khách hàng vì nước bị cúp hai ngày, thứ hai thứ ba, những ngày còn lại anh phải nhờ vào số nước hứng trong bồn chứa, may mà có nó, nếu không anh đành phải đóng cửa tiệm thôi, ngay cả được việc này, anh và các người thợ trong tiệm phải cố mà xài vừa đủ, tiết kiệm càng nhiều càng tốt để còn mà dùng trong tuần.

    Tìm mua dầu gội đầu hay dầu xức tóc cũng là cả một sự đau đầu, các cửa hàng bán và cung cấp những thứ này trước đây, giờ đã đóng cửa vì không có hàng mà bán, bên cạnh đó, chi phí mua đồ cắt, dao kéo cũng mắc khổng thể kể, anh phải dành dụm cả tháng lương mới mua được một cái nào đó duy nhất với hy vọng là, nó không bị hư, chuyện đi kiếm đồ phụ tùng thay thế cũng là một cơn ác mộng.

    Nhà hàng không có người tới ăn

    Franco Rojas, năm nay 58 tuổi, quản lý nhà hàng tên Tasco de Juancho, một nhà hàng bán thức ăn đặc biệt của người Peruvian khá nổi tiếng ở thủ đô Caracas, nhưng hiện tại, chỉ ráng cầm cự nấu loại nào đó, không cần phải có gạo hay bột mì. Tại đây, hôm nay, hai thứ này chỉ có thể mua được ở các khu chợ đen, buôn bán lậu hay phải lái xe cả mấy tiếng đồng hồ tới các thành phố xa khác hay qua mấy nước láng giềng, gần nhất là Colombia như hàng ngàn người Venezuelan khác đã làm từ hai tháng nay.

    Tiền chi phí chuyển chở đã tăng vùn vụt trong tình hình này, cho nên giá cả cũng mặc sức tăng, rốt cuộc người tiêu thụ đành hứng chịu, không còn cách nào khá hay. Người đi ăn nhà hàng ngày càng thưa dần, ít đi hơn người ta tưởng, vì họ không còn tiền đâu nữa mà chi. Tình trạng lạm phát và khan hiếm thực phẩm, đồ dùng không phải là cái duy nhất ảnh hưởng đến chuyện mua bán của nhà hàng, mà theo ông Rojas, tất cả nhà hàng ở Caracas ban đêm đều phải đóng cửa sớm vì biểu tình bạo động càng ngày càng tăng. Nhìn những cái bàn trống trơn trong nhà hàng từ mấy giờ đồng hồ rồi, Rojas thở dài, lắc tay, lắc đầu vì ông không biết làm gì hơn khác.

    Mẹ đành để con ra đi

    Những đau khổ mà người dân Venezuelan đang chịu đựng hiện tại không phải chỉ là những đau khổ vật chất mà thôi, hiện tình kinh tế khắc nghiệt này cũng đã làm cho gia đình ly tán như hoàn cảnh của bà Rosa Blanco, 53 tuổi, một bà mẹ ở Chacao, một khu nhà của giai cấp trung lưu tại thủ đô Caracas. Blanco bùi ngùi than thở, tình hình ở Venezuela bây giờ đã tác động đến gia đình bà không ít giữa các thế hệ trong nhà, thế hệ của chồng bà và bà, khổ đau nhìn con cái ra đi, không có dịp may, không có cơ hội và xã hội bất ổn đã làm cho đứa con gái độc nhất của bà rời Venezuela sang Mễ Tây Cơ. Khi bà ở tuổi con mình, bà chưa bao giờ nghĩ đến chuyện bỏ ra nước ngoài sống, vì ngày đó, lâu rồi, bà cũng như những người dân Venezuela có tất cả mọi thứ, giờ con bà ra đi, chán nản và giận dữ.

   Người biểu tình vẫn xuống đường chống đối ngày này qua ngày kia, chính phủ Maduro ra lệnh tăng lương công chức, công nhân, quân đội lên 50%, trước sự lạm phát và mất giá của đồng tiền cả ngàn phần trăm, với mục đích, không phải giúp đời sống người dân có phần nào dễ thở hơn, mà là cố bám lấy quyền hành như người tiền nhiệm của ông ta trước khi chết, bằng mọi giá, trong khi đó, đối với người dân, có thêm 50% tiền cũng không biết sống ra sao, vì trên khắp đất nước này, hiện không có  gì để mua, ngay cả một cuộn giấy vệ sinh cũng không tìm đâu ra được.

   

Thuyên Huy

Mon 10.07.2017




   




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét