Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

Thơ Xướng Họa (Cao Mỵ Nhân,Lý Đức Quỳnh,Mai Xuân Thanh,Minh Thúy,Như Thị,Thanh Hòa,Mailoc,Ng.t-Mỷ Ngọc,Đỗ Chiêu Đức,M.Đ,Songquang,Trịnh Cơ


MỘT CHIỀU

Một chiều nắng tắt phía chân mây
Lặng lẽ nhìn hoa lúc cuối ngày
Chạnh nhớ người đi xa tít tắp
Thầm thương kẻ ở lại buồn thay
Tiền thân có thể là chim hạc
Hậu kiếp e chưa gặp tổ bầy
Ngó mãi nhân gian sầu cảm luỵ
Chén quỳnh đã cạn vẫn chưa say ...

     Hawthorne. 18 -11 – 2018
CAO MỴ NHÂN

Bài Họa:

ĐÔNG CHIỀU

Đông chiều vần vũ xám ngàn mây,
Núi lặng nhìn sông nước tiễn ngày.
Ngược cánh chim cô trời gió trở,
Ngang bờ bến rộng chủ vườn thay.
Nghìn năm góp lại từng chung tổ,
Một đận lìa chia đã lẻ bầy.
Sống lạc loài nhau mòn mỏi nhớ,
Gom sầu vạn cổ chuốc đời say…

Lý Đức Quỳnh

CHIỀU XƯA
(Thuận-Nghịch độc)

Đọc Xuôi:
Đông chiều tối lạnh gió mưa mây
Chạnh nghĩ yêu em với tháng ngày
Không thấy đây hình người nhớ mãi
Có đâu này diện mạo buồn thay
Lòng đau bởi cội nguồn xa tổ
Khổ cực vì non nước lạc bầy
Mong ước nên hồi tâm chuyển ý
Đong đầy kẻo phí của men say

Đọc Ngược:
Say men của phí kẻo đầy đong
Ý chuyển tâm hồi nên ước mong
Bầy lạc nước non vì cực khổ
Tổ xa nguồn cội bởi đau lòng
Thay buồn mạo diện này đâu có
Mãi nhớ người hình đấy thấy không
Ngày tháng với em yêu nghĩ chạnh
Mây mưa gió lạnh tối chiều đông

Mai Xuân Thanh
Ngày 18/11/2018

CHIỀU BUÔNG LƠI

Cánh Nhạn lơi dần cuối dãy mây
Đàn ai réo rắc vọng đưa ngày
Chiều lay kỷ niệm đau lòng vẫn
Giọng hát ân tình buốt dạ thay
Nhịp điệu chơi vơi sầu viễn xứ
Cung tơ lạc lỏng tủi xa bầy
Hoàng hôn phủ xuống mờ nhân ảnh
Chẳng rượu sao mình lại choáng say

Minh Thuý
     17 tháng 11 _2018

CẢM HOÀNG HÔN

Nắng trườn vội vã biệt làn mây
Rõ cuộc tàn phai giữa tháng ngày
Chiều xuống u buồn vì khói nhuộm
Đêm về ảm đạm bởi màu thay
Thương cò thảng thốt bay tìm bạn
Tội vạc chơ vơ đứng gọi bầy
Vũ trụ vô thường dầm thống khổ
Xin người hãy bớt những lần say

Như Thị

ĐÔNG BUỒN

Trời đông xám ngắt một mầu mây
Cây trụi cành trơ cưỡng tháng ngày
Đồi vắng,rừng thưa chim khuất nẻo
Sông vơi,suối cạn cá xa bầy
Nghẹn ngào thương sót đời dâu bể
Thổn thức sầu đau nỗi đổi thay
Sớm úa hương xưa ngàn đắm đuối
Chóng tàn sắc cũ vạn mơ say

Thanh Hoà.

CHIỀU !

Một mình thơ thẩn gió cùng mây,
Vạt nắng mong manh hấp hối ngày.
Xơ xác vườn thu hoang vắng lạ!
Mơ hồ dạ khúc não nề thay!
Cành trơ chiêm chiếp chim run cánh
Sương trắng kêu thương nhạn gọi bầy.
Hoa bướm tình duyên đà héo hắt
Chiều buồn, chiều hỡi mắt ta say!

Mailoc
       Cali 11-19-18

CHIỀU THU BUỒN.

Nắng nhạt chiều buồn vương tím mây,
Hương thu quyến rũ cả đêm ngày.
Sương giăng mờ ảo người xa tắp,
Lá đổ trầm tư gió lạnh thay.
Trời rộng điểm thêm vài cánh hạc,
Rừng hoang vắng hẳn đám chim bầy.
Ra đi   vui bước quên phiền lụy,
Ở lại mong chờ mộng vẫn say.

Nguyễn Thị Mỹ- Ngọc.
     Nov.19/2018.

CHIỀU DỊ QUỐC

Nắng khuất chân trời đỏ ráng mây,
Chiều tan chiều tắt tiễn đưa ngày.
Chiều theo gió cuốn chân mây vắng,
Chiều bỏ người buồn thảm não thay.
Nhớ nước cuốc kia sầu khác xứ,
Kêu sương nhạn nọ khóc tan bầy.
Một vòng trái đất muôn ngàn lối,
Nửa thế kỷ dài chợt tỉnh say !

Đỗ Chiêu Đức
cuối thu 2018

VỌNG CỐ HƯƠNG

Vần vũ chiều lên ngập bóng mây
Hồn hoang bão tố đọng bao ngày
Lang thang viễn xứ đời ngăn cách
Lẩn thẩn quê người mộng đổi thay
Tiễn kẻ ra đi buồn nhớ nước
Đưa người ở lại xót thương bầy
Quê hương ấp ủ ngày tao ngộ
Rượu uống bao giờ mới biết say

  M.Đ

NGÀY BUỒN

Chiều xuống,lòng buồn gởi gió mây
Chờ mong "người ấy' suốt bao ngày
Tình yêu há dễ mau phai nhạt !
Mộng ước đâu hề vội đổi thay !
Ta vẫn thân đơn ,hoài ảo vọng
Đời như chim lẻ, đã xa bầy
Nhiều khi mượn rượu tìm quên lãng
Bầu cạn hết rồi thấy chẳng say

Songquang
11192018

MỘT CHIỀU…SAY

Lãng đãng trời sầu ngợp bóng mây
Đường xa dong ruổi đã bao ngày
Dừng chân giữa bóng chiều dần tắt
Lạc bước trong màn tối, ngại thay!
Tiếng quạ kêu sương về lại tổ
Lời chim rối rít  sợ lìa bầy
Trần ai còn lắm người bi lụy
Có kẻ buồn tình  … chếnh choáng say.

     Paris, 20/11/2018
Trịnh Cơ


MUỐN CẦM TAY

Trời làng luôn đổi những làn mây
Nhớ bạn thân huân ngắm mỗi ngày.
Cây bút bỏ quên thường nhắc mãi
Đôi lời trao lại gợi buồn thay.
Nhờ trăng tìm hộ nơi lưu trú
Mướn gió đưa đi ý giãi bày.
Vẫn đọc bài đều nhưng cứ muốn
Tay cầm, nhìn mắt, cụng li say .

Trần Như Tùng


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Góc Đường Thi : Thơ TRƯƠNG DUYỆT

  TRƯƠNG DUYỆT 張說 (667-730) : Đại thần đời Đường. Tự là Đạo Tế, một tự nữa là Duyệt Chi. Người đất Lạc Dương. Đời Võ Tắc Thiên được ph...