Thứ Sáu, 2 tháng 11, 2018
GIÓ ĐI QUA CỬA - Thơ Ngu uyên
Gió đi qua cửa thì thầm
Nắng chiều nghiêng xuống tri âm vắng nhà
Trăng chiều mờ nhạt từ xa
Vườn ai thấp thoáng bóng tà ngoài song
Đò neo đợi khách sang sông
Nặng lòng cất bước bụi hồng còn vương
Gió đi qua cửa đêm trường
À ơi...ru mộng người thương một thời
Nhưng còn nợ nước anh ơi
Xin gió qua cửa gọi người tòng chinh.
Ngu uyên
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
ĐÊM CHỜ… -Lý Đức Quỳnh và Thơ Họa
ĐÊM CHỜ… Đêm chờ phút đắm thả hồn say Mộng nhập phiêu bồng, cũng khó thay Đã chán tìm cơm mòn mỏi phận Vui nào nhặt tuổi rã rời tay Đầy tai...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...

Bài thơ rất hay
Trả lờiXóa