Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2020

NGƯỜI BẢO TÔI - Thơ Thu Hà


Người bảo tôi ...đừng viết lời cay đắng
Nhưng thực người làm đắng cả hồn tôi
Nếu biết rằng mình chẳng có tròn đôi
Thì lúc trước người đừng trao thương nhớ

Để rồi mới giữa đường người đành nở
Bỏ bơ vơ tôi ở đó mong chờ
Tình bây giờ thật sự giống trong mơ
Khi chợt tỉnh thấy mắt mờ ngấn lệ

Tôi là kẻ chuyên thơ tình dang dở
Viết thay người hay viết thế cho tôi???
Mỗi đêm về nghe nỗi nhớ đơn côi
Thì thử hỏi thơ sao không cay đắng

Cố không khóc vẫn nghe nhiều vị mặn
Ở bờ môi nghe tan nát cõi lòng
Người xa rồi tôi vẫn mõi mòn trông
Trách Tơ Nguyệt chỉ hồng sao không buộc...

Thu Hà

1 nhận xét:

KHÓI LAM CHIỀU “ thơ Hưng Quốc Và Thơ Họa

KHÓI LAM CHIỀU Nắng chiều nhàn nhạt bóng hoàng hôn Cảnh vật đơn sơ đẹp hút hồn Chim chóc ven đường kêu chí choé Trâu bò trên lộ bước đua dồn...