Chủ Nhật, 12 tháng 3, 2017

NGÔI NHÀ HẠNH PHÚC - Truyện ngắn của vkp đạm phương


Ngày xưa, mỗi khi bạn bè than vãn về chuyện trăng hoa của các đấng lang quân, bà thường an ủi họ rất là thoải mái: "Ối! Tụi bây ghen chi cho mệt xác, cứ như tao nè: Đứa nào mà rinh được cái thùng nước lèo bự chảng ra khi nhà tao thì tao sẽ tặng thêm cho một cái écouteur để khỏi phi nghe tiếng ngáy như sấm dậy trên bầu trời khi nằm ngủ bên cạnh ổng..."
         Vậy mà, khi ông bỏ đi biền biệt thiên thu, bà bị mất ngủ triền miên vì thiếu cái gối ôm lành lnh chứa đầy mỡ bọc trong lớp da nhẳn bóng và cũng vì thiếu i nhạc ngáy của ông, nghe như tiếng còi xe lửa, và... bà cứ thao thức mãi...
         Ngày qua ngày, bà cứ lơ thơ lẩn thẩn như người mất hồn, không tiếp xúc với ai, sống lủi thủi một mình như một nữ tu. Bạn bè có đôi có bạn tới thăm, không thể không tiếp họ nhưng đêm về, bà lại gạt lệ khóc thầm...
         Bà bùi ngùi nhớ lại, cưới nhau chưa đầy hai tháng thì đến Tết Mậu Thân, đường sá bị đấp mô, bom mìn pháo kích tràn lan, lính biệt phái như ông cũng bị cấm trại 100%, vậy mà từ Sài gòn một hôm ông trốn nhiệm sở về Tây Ninh thăm bà đang tị nạn tại cô nhi viện của Đạo Cao Đài... Ôi, đáng quí thay, hạnh phúc mong manh trong tiếng thét gào của đạn bom!
         Bà cũng nhớ một kỷ niệm cười ra nước mắt vào thời "bao cấp" thiếu thốn mọi bề. Được phân phối một sữa hộp ở trường, bà mang về làm yaourt ăn để tăng thêm chất men cho hai đứa con. Thng con trai vừa biết đi lẩm đẩm đến trút hết nhũng hyaourt vào nồi nước ngâm... Quá tiếc của nên bà đập cho nó một trận. Nghe tiếng khóc của thằng con, ông từ nhà trên chạy xuống ôm nó, vừa dỗ dành nó vừa lấp bấp nói với bà: "Nếu bà đánh nó nữa tui sẽ bóp cổ bà đó!" Ông chỉ binh con thôi chứ không có động đến bà là vì giữa hai người đã có giao ước trước khi cưới. Đó là có giận lắm cũng không đánh nhau dù chỉ một bạt tay...
         Có một hối tiếc muộn màng mãi đến giờ nầy bà vẫn còn ân hận trong lòng. Thời gian ông phải vô hóa chất để tiêu diệt tế bào ung thư, mặc dù ông bị bệnh hoạn nhưng "chứng nào tật nấy" lòng ham muốn gần gủi vợ vẫn nồng cháy như thuở nào. Lúc ấy, bà nghĩ như vậy, và ác thay, mùi hóa cht tiết ra từ người ông đã m cho bà ói tới mật xanh khi ở gần bên ông, vì thế cho nên bà không thể chìu ông được. Bây giờ nghĩ lại, bà tự hỏi, phải chăng khi ấy ông đã có linh tính mình sẽ ra đi nên muốn ghi thêm một vài kỷ niệm đầm ấm vợ chồng? Ôi, phải chi... phải chi....
         Một vài người bạn cho rằng bà có máu lạnh nên không biết ghen. Không phải vậy đâu, lý do thứ nhất là vì một lời nói nửa chơi nửa thiệt của mẹ: "Chồng mình mà không có ai dòm ngó tới thì cũng nên bỏ quách đi cho rồi!"  Lý do thứ hai là bởi trước khi cưới, ông bà đã có thỏa thuận không ghen vi quá khứ của nhau như lời Phân Trần của thi sĩ Giang Thanh:  
                Đừng ghen hờn dù bây giờ anh biết
                Trước cuộc tình ny em đã một lần yêu
                  Cũng như anh từng cay đắng ít nhiều
                  Đời mấy kẻ không lần vương kỷ niệm?
                  Dĩ vãng anh chưa có em hiện diện
                  Dĩ vãng em chưa có mặt anh mà!
         Vậy mà, hai năm sau ngày ông mất, một hôm bà lục lại giấy tờ của ông để đốt thì bắt gặp ảnh của vài cô con gái rất đẹp, phía sau họ có đề tặng ông bằng câu yêu đương thắm thiết... Bà nổi điên lên, định quăng vào lò lửa cùng vi giấy tờ của ông nhưng chợt nghĩ: Nếu họ đến sống chung với ổng bên đó thì mình biết phải làm sao? Nhờ vậy mà mấy tấm hình vẫn còn nguyên vẹn. Thế nhưng bà vẫn còn bực bội trong lòng  nên lôi những bức ảnh  thời trẻ của bà ra để so sánh coi ai đẹp hơn ai? Rồi lại săm soi hình trong quyển album kỷ niệm ngày cưới và tuần trăng mật ở Đà lạt mà ấm ức trong lòng...

         Còn nữa, chuyện nầy không phải xảy ra trong quá khứ mà là trong lúc ông bà đang sống hạnh phúc khi tuổi về chiều. Mãi cho đến năm năm sau ngày ông mất bà mới tìm thấy khi đọc hồi ký của ông. Đó là ba bức thư của một phụ nữ xứ Huế viết bằng giấy pelure kẹp dính vào bên trong bìa quyển hồi ký. Bà bàng hoàng đọc hết 10 trang thư từ giã đẫm nước mắt của bà ta trong đó nói lý do duy nhất phải chia tay ông là vì bà ta không thể tiếp tục gây đau khổ cho bà, người vợ mà ông tôn trọng và thương yêu hơn cả bản thân ông... Nước mắt bà  tuôn rơi  theo tiếng nấc nghẹn ngào... Khi lòng đã lắng xuống,  bà thầm nghĩ: Trong tình nghĩa vợ chồng, nhng vách ngăn của con tim dù chất dầy tình ái nợ duyên thì vẫn còn sót một vách ngăn riêng chứa đựng những giây phút tình càm ngoài vợ ngoài chồng. Đó không phải là sai lầm của dòng chảy cuộc đời mà trái lại, đó là một khúc quanh của dòng suối ngọt ngào chy qua ngôi nhà hạnh phúc để  điểm tô cho ân ái lứa đôi...  nhưng nếu không khéo xử trí thì hậu quả khó lường... Phải chăng bản lĩnh của người đàn ông rất cần thiết trong những trường hợp như thế?
      Ngước mắt nhìn lên di nh của ông trên bàn thờ, bà đứng lên, đốt cho ông một nén nhang, chấp tay khấn nguyện: "Em cám ơn mình, mình ơi!"

Saigon 4/3/2017
Vkp đạm phương

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét