Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

THƠ : NHỮNG BÀN TAY ĐÃ NẮM - Hồ Nguyễn


Bàn tay s đón thu xa xôi,

m áp khi đưa nm cuc đi.

Cha đng u thơ tng bước mt,

Ngo ngoe còn đ hói trong nôi.


Tôi nh bàn tay m du hin,

Lưu bao m áp thm vô biên.

Ân tình m gi cho con tr,

Nay vn đâu đây vn hin tin.


Ri ln khôn lên biết đến tình,

Ln đu anh đến ch làm thinh.

Đưa bàn tay m cho anh nm,

Ái ngi nhưng in mãi bóng hình.


Sóng gió luôn mang đến bến đi,

Xô thuyn trôi dt mãi đi tôi.

Bao bàn tay đã đưa nâng đón,

Lm bn chia ly chng gi li.


Mt ngày tin bit mt người đi,

Đưa tin m đi chng nói gì.

Tay nm tay chia xa cõi tm,

Vang li kinh đc ging t bi.


Bao bàn tay đến vi đi tôi,

Bao ni bâng khuâng vn nh đi.

Bao thoáng đau thương không mun nh,

Bao li hi ht sm nguôi vơi.


Còn li bây gi tay ca anh,

Trong tôi năm tháng vn song hành.

Kh đau vui sướng chung chia st,

Mãi mãi sau ny vn thm xanh.


Thi gian trôi xa,

T tui xanh ngà,

Bàn tay k nim,

Không th phôi pha.

HỒ NGUYỄN (12-3-17)

1 nhận xét:

À ƠI TIẼNG MẸ RU HỜI - Thơ Giang Hà Thu Võ THOMSON

 À ƠI TIẼNG MẸ RU HỜI Thì đã nói không nên yêu quá vội Để tâm tư thêm chuốc lấy thương đau Sáng hôm mai đón nhận tình yêu mới Đêm tối về hun...