Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

Bài Xướng Họa : ĐỜi NGƯỜi THẬT NGẮN NGỦI : Danh Hửu,Mai Xuân Thanh,Song Quang


ĐỜI NGƯỜI THẬT NGẮN NGỦI
Trộm nghĩ xưa nay lớp tuổi già,
Già thời mọi sự nhũn theo a ?
Nhìn đời, thế sự dường manh mún;
Ngó cảnh, nhân sinh chẳng mượt mà !
Ngao ngán, thì còn gì để nói;
Khó khăn, đâu ắt tự dần qua.
Đọc lời tâm sự, buồn năm phút;
Gắng trọn lòng ta, chớ nghĩ xa.
Gắng trọn lòng ta, chớ nghĩ xa;
Dòng đời, muôn thuở, vẫn trôi qua.
Có chi đáng để ta nhăn nhó ?
Mà dẫu đong đưa, cũng mặn mà !
Sống đến tuổi này, là quá quí;
Còn chi tác động, tiếc chi a ?
Dăm hàng vớ vẩn, ngồi không viết;
Tình nặng, duyên sâu, gửi bạn già.
                               Danh Hữu
(Paris chiều chủ nhật, 18/12/2016  

BÀI HỌA  : TUỔI NÀO MỚI GỌI LÀ GIÀ ?

Cao niên chống gậy ngỡ mình già,
Bảy mốt cái xuân tụt hậu a ?
Lão giả an tâm nhìn thế sự,
Bình chân như vại ngắm sao mà !
Bôn ba xốc vác im hơi lặn,
Yên phận thủ thường nín thở qua...
Tâm sự nỗi niềm đầy trắc ẩn,
Xưa bầu nhiệt huyết bỏ đi xa...

Xưa bầu nhiệt huyết bỏ đi xa...
Thoáng chốc thời gian lặng lẽ qua.
Tuổi tác kiêng ăn mong hết bịnh,
Cao niên chay lạt cũng xong mà !
Cổ lai thất thập dư niên kỷ,
Vóc hạc nhành mai chỉ thế a ?
Gẫm lại sự đời nghe trống trải,
Anh em lớp cũ thấy thân già...

Mai Xuân Thanh
Ngày 18 tháng 12 năm 2016


                                     THƠ THÂN GIÀ CUỐI NĂM

                                  Bảy sáu Xuân đi  cứ ngỡ già !
                                  Thoáng nhìn phong độ còn không a ?
                                  Giáng sinh dạ nhẻ ngồi than thở
                                  Tết nhứt lòng trông dáng mặn mà
                                  Thế sự tuồng như đây ngoảnh mặt
                                  Nhân sinh bỏ kệ cứ cho qua
                                  Cuối năm phóng bút vui thơ thẩn
                                  Gần đất lìa trời ....xét chẳng xa.

                                                  x  x  x

                                   Gần đất lìa trời.....xét chẳng xa
                                   tâm hồn thanh thản tháng ngày qua
                                   Nhìn lui danh lợi đâu cần nửa
                                   Ngó tới nhục vinh cũng được mà !
                                   Bảy Tám bó rồi buông bỏ cả
                                   Thanh tâm an lạc sướng sao a
                                   Lo toan cho lắm thân thêm khổ
                                   Rốt cuộc rồi ai cũng phải già

                                               songquang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét