Thứ Bảy, 10 tháng 12, 2016

HỌA THƠ TẢN ĐÀ : KHÔNG CHỒNG AI DỄ SỐNG CHI LÂU


KHÔNG CHỒNG AI DỄ SỐNG CHI LÂU

Trăm năm nhng nguyn bóng trăng già,
Duyên n
chàng ơi có thế a?
Đ
a ph sao anh v đt mãi?
Tr
n gian em có ti chi mà?
Kìa con én tr
ng đâu đâu li,
Gi
c cái thoi vàng chóng chóng qua!
Bu
n qun mành trông, trông chng thy,
Ch
ng ai vô s li đường xa...
Tác giả: TẢN ĐÀ

HỌA:

Tròn nguyn trăm năm bóng nguyt già,

Chàng ơi duyên n thế sao a?

Sao anh đa ph v xa mãi,

Em trn gian ti lm mà!

Én trng t đâu nay li li,

Thoi vàng mong gic chóng qua qua.

Mành trông chng thy bun quanh qun,

Vô s chng ai hin li xa.

HỒ NGUYỄN (06-12-16).


BÀI HỌA : 

KẺ CÒN NGƯỜI MẤT !

Bách tuế đôi ta hẹn tới già,
Sao anh tạ thế một mình a ?
Trăng thề còn đó tình vay mãi,
Đất hứa đâu đây nợ trả mà ?
Én trắng tin xuân nhanh liệng liệng,
Thoi vàng báo hiệu chóng qua qua.
Chàng ơi, quẫn trí, mong mong đợi,
Tủi phận, chồng ai bước bước xa...

Mai Xuân Thanh
Ngày 10 tháng 12 năm 2016
Họa 3/:

Nguyện ước trăm năm bóng nguyệt già

Chàng ơi duyên nợ thế sao a?

Anh về địa phủ xa xa mãi

Em ở trần gian tội lắm mà

Én trắng từ đâu bay trở lại

Thoi vàng giục giã sớm luồn qua

Trúc mành buồn vén nhưng không thấy

Bạc số chồng ai khuất nẻo xa.


Nguyễn Cang (9/12/16)

Họa 4/:

Quá nửa vòng trăng bóng nguyệt già.
Vì đâu duyên phận thế sao a?
Đường tơ đứt đoạn buồn thân lẻ.
Địa phủ lâm ly nát ruột mà.
Gió lặng ngoài hiên nghe suối đổ.
Đêm tàn cuối hạ tưởng trôi qua.
Ngờ đâu đàn én vờn song cửa.
Chàng hối!tim lòng vẫn xót xa
.


Nguyễn KIm Trần (10/12/16).

Họa 5 /
Nỗi niềm
Còn được gì đâu, lớp tuổi già,
Chắc ai cũng vậy, khác gì a?
Dòng đời ngoảnh lại, sao mà ngắn!
Thế sự quan tâm cũng thế mà!
Dâu bể đành rành, chi nói nữa,
Phòng văn mòn mỏi đếm ngày qua.
Chỉ còn một chút duyên văn bút,
Ráng nhặt tơ lòng gởi bạn xa.

 

Ngân Triều

Mời Quí Thân Hửu Họa Tiếp ......

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét