Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

PHẬT TRỤ NƠI TÂM

             GẦN PHẬT VÀ XA PHẬT 
       
 Một thời Ðức Phật ở nước Xá Vệ, tại Tịnh Xá Kỳ Hoàn thuyết pháp cho Chư Thiên nghe. Lúc bấy giờ ở nước La Duyệt Kỳ có hai vị tân học Tỳ kheo muốn yết kiến Ðức Phật. Giữa hai nước ấy có một khoảng đồng rộng, không có người ở, lại gặp thời tiết hạn hán, nên suối hồ đều cạn. Hai người đi ngang qua, bị khát nước, chỉ gặp được vũng nước nhỏ thì bị đầy những trùng, không thể uống được.
       Hai người mới bàn với nhau rằng:
“Chúng ta từ xa lại, cốt trông mong chiêm 
ngưỡng Ðức Phật, không ngờ ngày nay bị chết khát giữa đường”.
      
Mội người nói rằng:
- Thôi ta hãy tạm uống để khỏi chết có vậy mới gặp được Phật và lại ta uống cũng không ai biết cả.
      
Người kia đáp rằng:
- Giới luật Ðức Phật chế ra, lấy nhân từ làm gốc. Nếu giết hại chúng sanh để tự sống thì dù thấy Ðức Phật cũng không ích gì. Thà rằng giữ giới chịu chết, chớ không phạm giới mà được sống.
      
Người đầu theo ý riêng của mình uống nước đỡ khát và đi đến chỗ Phật ở. Người thứ hai không chịu uống nên phải chết vì khát nhưng được sanh lên cõi trời Ðao Lợi. Nhờ suy nghĩ nên tự biết mình ở kiếp trước nhờ giữ giới nên được sanh thiên, thật là do lòng tin mạnh nên phước báu chẳng xa vậy. Nghĩ như thế, bèn đem hương hoa đến lễ Phật rồi đứng hầu một bên.
      
Còn người uống nước, phải cực khổ trải qua nhiều ngày mới đến chỗ Phật ở. Thấy đầng Chí Tôn oai nghiêm, người liền cúi đầu đảnh lễ khóc lóc bạch Phật rằng:
- Con còn một người bạn muốn đến yết kiến Phật, chẳng may giữa đường bị mệnh chung, dám mong Ðức Thế Tôn biết cho.
      
Ðức Phật trả lời:
- Ta đã rõ rồi.
      
Liền lấy tay chỉ Tiên nhân đứng hầu một bên mà nói rằng:
- Người Tiên nhân này chính là người bạn của ngươi đó. Người này nhờ giữ trọn giới luật nên được sanh lên cõi Trời và được gặp ta trước ngươi.
Lúc bấy giờ Ðức Thế Tôn chỉ tay vào ngực người kia và bảo rằng:
- Ngươi tuy thấy hình ta mà không giữ giới luật của ta, thì tuy ngươi thấy ta mà ta không thấy ngươi. Người kia tuy cách xa ta ngàn vạn dặm, nhưng giữ giới luật thì người ấy tất đứng trước mặt ta.
      
Lúc bấy giờ Ðức Thế Tôn bèn nói bài kệ rằng:
Học nhiều lại nghe nhiều,
Hai đời được ngợi khen.
Học ít lại nghe ít,
Hai đời bị đau khổ.
Phàm học nên nghe nhiều,
Dầu gặp nhiều tai nan.
Trì giới chẳng tái phạm,
Sở nguyện được thành tựu.
Giữ giới không chu toàn,
Sở nguyện bị tán mất.
Xét lý nhận yếu nghĩa,
Không gì đáng can ngại.
     
Lúc bấy giờ vị Tỳ kheo nghe bài kệ xong bèn tự xấu hổ, cúi đầu xin sám hối, yên lặng suy nghĩ lời Phật dạy. Còn vị Tiên nhân sanh tâm hoan hỷ, chứng được Pháp nhãn, trong chúng hội hoan hỷ phụng hành.
      (
Minh Châu)

Bởi thế:
Giới luật là thầy của các ngươi.

Giới luật là thọ mạng của Phật Pháp.
Giới luật còn Phật Pháp còn.

       Từ câu chuyện ta rút ra bài học quý giá là: “Phải luôn luôn trụ vững cái Tâm giữ luật Đạo khi tu học và hành đạo”.

Tài liệu sưu tầm từ LHM


                   
 Thơ:

PHẬT TRỤ NƠI TÂM

Pht tr nơi tâm tht rt gn,

Tu trì gi gii tránh tham sân.

Lut gìn thước tc thi nhân ái,

Đo gi nim tin đc Thánh Thn.

Pht tõa ánh linh ban khp chúng,

Pht gieo ân phúc đ nguyên nhân.

Pht dù không thy nhưng linh ng,

Pht tr nơi tâm tht rt gn.
                                                        HỒ NGUYỄN (15-3-17)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét