Thứ Sáu, 24 tháng 11, 2017

NÉT XƯA - Thơ Kim Oanh Huynh


Sáng nay thức dậy nhìn gương
Thấy hình mệnh phụ phong sương tuổi đời !
Khiến lòng lưu luyến xa xôi
Nghĩ thời thơ ấu dại khờ ngây ngô
Đời người như một giấc mơ
Vinh hoa phú quý , cũng không ai bì
Lạ gì gió thổi tư bề
Làm cho phai nhạt , một thời vàng son
Vàng son chỉ có một thời
Một thời có được , một đời mà thôi
Tiếc công xây đắp vun bồi
Bây chừ mảnh vở , muôn nơi vô thường
Trong lòng vương vấn , tiếc thương
Tưởng rằng mãi mãi miên trường thế gian
Ngờ đâu như bọt nước tan
Thiên đàng vĩnh cửu , chỉ còn cái tâm
KO

1 nhận xét:

Trang Thơ Ngô Kế Đang ( T.3.2026.2 );THỰC TRẠNG , MỘ CHỜ , SANG SÔNG

T HỰC TRẠNG 1/ Người sai , người được lên cao nữa ! Cũng khéo , trò đời chẳng hiểu sao ! Chắc tại khách quan nên khó sửa Đời hưu đến chết ...