Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

NƠI GHI DẤU HẸN HÒ - Vkp.phương tím

Cảm đề bài thơ Khung Trời Kỷ Niệm
 của Nguyễn Cang
                    *
Người quay về trường cũ
Sau quá nửa trăm năm
Một thời yêu vụng dại
Của quá khứ xa xăm
                    *
Ánh mắt trao bỡ ngỡ
Không dám mở lời chào
Nhớ thương nào dám nói
Lòng cảm thấy nao nao
                    *
Yêu quá mái đầu bạc
Dáng ngập ngừng liêu xiêu
Tủi phận hoa tàn úa
Còn đâu nét diễm kiều
                 *
Người quay về lầu cát
Tôi ở lại lầu thơ
Ba  năm ươm dệt mộng
Tan cuộc tình bơ vơ
                   *
Người độc hành đất khách
Tôi tìm lại chốn xưa
Nơi ghi dấu hò hẹn
Hè nắng đổ giữa trưa
                *
Buồn nhìn con sông vắng
Gió đưa đẩy hững hờ
Bông lục bình tim tím
Có trôi về bến mơ?
                 *
Thủy triều đưa con nước
Lớn ròng theo thời gian
Tình người cũng phũ phàng
Bởi dấu yêu cạn kiệt!
                *
Tình cho...  không hận tiếc!!!
         Saigon 18/9/2016
         Vkp phượng tím


KHUNG TRỜI KỶ NIỆM / Nguyễn Cang


Tiễn đưa, thành phố ngủ say
Đèn đường mờ tỏ trải dài ước mơ
Khi đi kẻ đón người đưa
Mưa rơi giọt lệ cho vừa vòng tay
Bao năm vất vả tháng ngày
Nay về quê cũ, lạc loài bước chân
Phố xưa tay vói thật gần
Văn Khoa trường cũ vô ngần mến thương
Nói sao cho hết đoạn trường
Nghe chừng lạnh vắng bốn phương đi về
Một lần trở lại làng quê
Thấy bờ sông cũ tư bề quạnh hiu
Trời chiều bóng ngã liêu xiêu
Hàng cây phượng vĩ tiêu điều xót xa
Cây bao nhiêu tuổi cây già?
Người bao nhiêu tuổi cho qua đoạn trường?
Ngồi đây đếm giọt mưa sương
Bao nhiêu giọt nhớ giọt thương cho vừa!
Lục bình con nước đong đưa
Tím dòng sông nhỏ sớm trưa ngược chiều
Bao giờ chưa hết thủy triều
Thì ta còn giữ dấu yêu trong lòng!
Nguyễn Cang

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét