Đau lòng giấy mực, em ơi
Rảnh đâu mà cõng những lời phù vân.
Đắng cay, đau khổ, bẽ bàng
Sức đâu mà lựa cho vừa
Dằn lên xóc xuống vẫn chưa thấm đời
Cũng may còn sót nụ cười
Hãy tưởng tượng bạn đang lạc bước giữa những cánh rừng mù sương của miền núi phía Bắc hoặc Tây Nguyên xa xôi. Tiếng gió vi vu qua tán lá, xe...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét