Đau lòng giấy mực, em ơi
Rảnh đâu mà cõng những lời phù vân.
Đắng cay, đau khổ, bẽ bàng
Sức đâu mà lựa cho vừa
Dằn lên xóc xuống vẫn chưa thấm đời
Cũng may còn sót nụ cười
KHÉP KÍN , Kìa Trăng đã khép tấm thân ngà Khiến cõi trần gian đỗi xót xa … Có phải hương tình xưa nhạt nhẽo Hay là ước nguyện cũ phôi pha ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét