Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2016
Nắng Thu - Thơ Trần Chu Ngọc
Tôi vẫn tìm tôi từ thuở ấy
Mênh mang chút cuối chiều nắng thu
Em đâu rồi chốn xưa vẫn thế
Một chút hoang sơ giửa sương mù
***
Đâu còn dạo nhìn qua suối tóc
Ngẩn ngơ hồn một chút kiêu sa
Tôi đi hoài lối mòn cô độc
Thoáng dáng em xưa vẫn mặn mà
***
Nắng thu từ dạo người đi biệt
]Chỉ còn như thế vẫn héo hon
Tôi nhốt hồn em vào cõi tịnh
Nên quanh năm hương nhụy vẫn còn
***
Thôi thì có lẽ như thế đấy
Người đi còn để lại chút tình
Thôi để chút đời chìm tận đáy
Để người rồi cũng thấy mông mênh
***
Mai này em có về gọi nắng
Trong tôi vẫn nhớ phút nồng nàn
Thong dong từng quãng đời thinh lặng
Rồi cũng bay theo lá thu vàng
Tranchungoc
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
CÂY ĐA TRÊN ĐẢO O’AHU - Thơ Hưng Quốc Vả Thơ Họa
CÂY ĐA TRÊN ĐẢO O’AHU Biển hát rì rào đón khách xa Bình Minh réo gọi nắng chan hòa Dọc đường cập bãi nhiều hàng xá Cạnh đảo ven bờ độc gốc ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
☘ Ở lứa tuổi trung học, học trò con trai ít khi ăn hàng. Tôi nhớ hình như trước cổng sau của trường Phan Thanh Giản không có nhiều hàng q...

lung linh quá
Trả lờiXóa